Khuynh tẫn thiên hạ: đệ nhất chương
Tác giả: Astronomy Tower
Người dịch: Xiao Yao Tan

Thì ra hắn không bao giờ ngừng yêu ta, chẳng qua từ nhỏ đến lớn được hưởng muôn vạn sủng ái khiến ta chưa từng một lần dùng tâm để cảm nhận. Tranh đoạt mười năm, tính kế mười năm, thế nhưng khi đã ngồi được trên chiếc ghế vương vị ấy thì lại cảm thấy lạnh thấu xương. Mỗi đêm trong tẩm cung đều mơ thấy hắn không hề do dự mà đỡ cho ta một nhát kiếm, thân hình nặng nề ngã vào vũng máu nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười thoả mãn. Một lần lại một lần, ta đều nếm trải được thế nào là hối hận, thế nào là đau lòng đến tận tâm can.
.
.
Buổi sáng vào mùa đông thường không sáng rõ, những tia nắng yếu ớt nhưng mang phầm ấm áp xuyên thấu qua từng đợt màn trướng chiếu vào thân hình đang nằm yên ổn trên giường. Chính là khi ngồi dậy lại cảm thấy hình như có chút quái dị, quanh thân đều cảm giác giống như có gì đó không đúng lắm. Nhưng ta liền tự giễu cười, có lẽ là do giấc mộng hôm qua quá mức chân thật nên đầu óc có chút hỗn loạn đi?
“Tiểu Đức Tử, thay quần áo.”
Tiểu Đức Tử đang canh giữ ở cửa lập tức tiến vào: “Điện hạ, hôm nay Hoàng Thượng có nói sẽ kiểm tra bài học của các vị hoàng tử điện hạ. Lưu Thuận công công tuỳ thân hầu hạ Hoàng Thượng sớm đã đứng ở ngoài cửa đợi.” – Tiểu Đức Tử một bên tay chân lanh lẹ giúp ta mặc quần áo, một bên mồm nói không ngừng.
Thật lạ a, Tiểu Đức Tử đang nói mê sảng gì đó, cái gì điện hạ? Cái gì kiểm tra bài học? Đó là chuyện khi nào? Từ khi ta mười lăm tuổi xuất cung, đến năm hai mươi tuổi vào cung đăng cơ Hoàng Đế, ít ra cũng đã muốn hơn mười năm chưa từng nghe xưng hô như vậy… còn có kiểm tra cái gì bài học? Phụ hoàng đã muốn qua đời một thời gian dài a…
“Tiểu Đức Tử ngươi đang nói cái gì, trẫm nghe không hiểu?” – Ta mày nhíu chặt, chẳng lẽ Tiểu Đức Tử đang trêu đùa ta sao?
Chỉ thấy Tiểu Đức Tử cả kinh, tay run run mạnh bưng kín miệng ta: “Ai nha, điện hạ, ngài như thế nào có lá gan lớn như vậy… Lưu Thuận công công còn đứng ngoài đó, nếu nghe được chắc chắn Hoàng Thượng sẽ nổi trận lôi đình mà xử tội ngài a.”
Thật ra đang bày trò gì vui đùa? Trẫm đăng cơ một thời gian dài như vậy chưa hề nghe qua có người dám xử tội trẫm. Vừa muốn mở miệng phản bác thì Tiểu Đức tử đã nhanh tay lẹ mắt càng dùng sức bịt miệng ta lại: “Điện hạ, thái tử điện hạ tuy rằng đã thất thế, nhưng Hoàng Hậu nương nương sẽ không đời nào làm cho thái tử thoái vị, ngài cho dù nắm chắc thắng lợi trong tay cũng không nên có gan lớn như vậy a.”
Ta nghi hoặc nhìn Tiểu Đức Tử, bỗng nhiên phát hiện bộ dáng hắn tựa hồ như trẻ lại nhiều tuổi… giống như chỉ mới hơn mười tuổi là cùng. Trong lòng ẩn ẩn cảm thấy càng không đúng, ta liền giương mắt nhìn quanh thì thấy ngay một gốc cây hải đường đứng ở ngoài cửa tẩm cung. Thật là loạn rồi a, này cây hải đường cùng này cảnh sắc quen thuộc chẳng phải là tẩm cung trước đây khi ta chưa được ra cung phong vương hay sao…
Ta túm tay Tiểu Đức Tử đẩy ra xa, cố nín thở mà hỏi: “Tiểu Đức Tử, hôm nay là năm nào? Tháng nào? Ngày nào?”
Tiểu Đức Tử vẻ mặt kinh hãi: “Điện hạ, ngài làm sao vậy?”
“Nói mau!” – Tưởng tượng đến cái kia khả năng tuyệt đối không thể xảy ra, ta cả người tựa hồ như run cả lên.
“Khởi bẩm điện hạ, hiện tại là Thuận Đức ba mươi bảy năm, mười một tháng chạp.”
Trời ạ, ta không phải đang nằm mơ đi? Ta thế nhưng có thể quay về năm mình mười hai tuổi? Thuận Đức ba mươi bảy năm? Còn không phải là năm Lân Uyên vẫn còn là thái tử, vì cứu ta mà ngã xuống xe ngựa hay sao? Ta nhớ rất rõ, khi ấy là một ngày tháng chạp rét lạnh, mẫu phi cười tủm tỉm nói cho ta biết thái tử đã thất thế khiến ta mừng thầm cả đêm, làm cho sáng hôm sau khi phụ hoàng kiểm tra bài học thì ta lại mệt mỏi đến nỗi suýt nữa mắc phải sai lầm.
“Tiểu Đức Tử, có phải hôm qua thái tử ca ca bị thương thắt lưng hay không?”
Tiểu Đức Tử gặp ta vẻ mặt kì quái liền cẩn thận trả lời: “Khởi bẩm điện hạ, đúng là vào ngày hôm qua… Điện hạ có phải không thoải mái chỗ nào hay không? Nô tài lập tức đi thỉnh thái y…”
Nắm chặt nắm tay, ta cố gắng đè ép sự mừng rỡ như điên mà trưng ra bộ mặt bình tĩnh: “Không có việc gì, chỉ là nhất thời vừa thức dậy hồ đồ, tưởng rằng bản thân còn ở trong mộng mà thôi. Đi, còn đứng đây chỉ sợ Lưu công công đợi lâu sẽ nóng nảy.”
“Tuân mệnh!”
Chẳng lẽ là ông trời đang giúp ta? Thôi, này tất cả nếu quả thật không phải là mộng, ta đảm bảo sẽ bồi thường Lân Uyên thật tốt, thật tốt. Không có Lân Uyên, dù được ngồi trên vương vị cũng không còn ý nghĩa. Hiện tại trong lòng ta thì vương vị không còn là thứ quan trọng nhất nữa.
Lân Uyên từ khi sinh ra đã bị bệnh nặng, xương ở hai chân mềm yếu làm cho không thể đi đứng, chỉ có thể ngồi dựa vào một chiếc ghế đặc chế để thuận lợi hành động. Nếu nhớ không lầm, trận tuyết đầu tiên trong năm nay tới rất sớm, phụ hoàng cũng vì trận tuyết này mà dẫn hoàng tử chúng ta đến Thiên Đàn cầu phúc. Lân Uyên tuy rằng đi lại không tiện nhưng vì là thái tử nên cũng phải đi theo, phụ hoàng vì lo lắng hắn thân mình không tốt nên cố ý hạ chỉ cho hắn có thể ngồi trong xe ngựa mà đi, còn lại hoàng tử trên mười tuổi đều phải kỵ mã theo sau.
Nhưng không ngờ trên đường đột nhiên xông ra một nhóm thích khách, ta ra sức cứu giá nhưng vì tuổi nhỏ sức yếu nên té xuống ngựa. Dưới tình thế khẩn cấp, Lân Uyên vì dùng lực đỡ lấy ta nên ngã nhào xuống xe ngựa, suýt mất mạng.
Lúc ấy ta chỉ cảm thấy vạn phần nguy hiểm, còn Lân Uyên tuy rằng là ân nhân cứu mạng của ta nhưng vì mỗi ngày đi theo mẫu phi nghe nàng ta giáo huấn làm ta xem nhẹ sự hi sinh đó, ngược lại còn đắc ý dào dạt, thừa lúc hắn bệnh tình nguy kịch mà thâu tóm thế lực bốn phía.
Chỉ là hôm nay hoàn toàn bất đồng khi xưa, quan trọng nhất vẫn là đảm bảo Lân Uyên dưỡng bệnh thật tốt. Vừa nghĩ vừa đi thì phút chốc đã đến thư phòng, phụ hoàng đang an toạ nơi cao nghe lục đệ trả lời.
Lục đệ luôn không học bài tốt, cả văn lẫn võ đều không giỏi cho nên mỗi lần trả bài thì người bị kiểm tra đầu tiên luôn là hắn. Xem ra ta đã đi chậm một chút, liền ngoan ngoãn theo Lưu công công từ cửa bên đi vào, lặng lẽ ngồi vào chỗ của mình đằng sau cùng.
Ta mới vừa ngồi xuống, còn chưa kịp trấn định thì đã bị ánh mắt sắc bén của phụ hoàng quét qua. Ta chợt cảm thấy rùng mình, quả nhiên là minh quân ngàn năm có một, kinh nghiệm sa trường dày dặn có khác. Phụ hoàng tạo ra sức ép thật lợi hại, nếu là ta còn là mười hai tuổi thì tất nhiên không có lá gan cùng người đối diện, nhưng ta hiện tại cũng đã làm quân vương gần mười năm nên ánh mắt ấy liền không tính cái gì. Ta bình tĩnh nhìn thẳng hắn, trong trí nhớ thì phụ hoàng ra đi quá sớm, ta còn chưa kịp bên cạnh hắn hiếu thuận nói chi tới cùng hắn giao tranh đối đầu.
Quả nhiên, ánh mắt phụ hoàng như ngày càng sáng rọi, khí phách đế vương cũng đủ làm cả thư phòng yên tĩnh một cách dị thường. Thời gian khoảng một chén trà nhỏ sau, ta buộc phải là người thu khí thế lại trước, phụ hoàng quả nhiên làm người khác không thể không phục, trầm ổn sắc bén khí thế ngay đến ta cũng xem như chưa đủ để chống lại.
Ngay đó chợt nghe Tiểu Đức Tử phía sau thở phào nhẹ nhõm một tiếng, ta không khỏi phì cười. Mặc kệ khi nào, nơi đâu, Tiểu Đức Tử đều có thể xúc động mạnh như vậy.
“Lân Giác, vì sao đến muộn?” – Phụ hoàng thản nhiên hỏi ta, giống như đợt giằng co bằng mắt khi nãy chưa hề phát sinh.
“Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần đang do dự có nên hay không xin nghỉ một chút thời gian.”
“Tại sao?”
“Hôm qua trong cung truyền ra tin tức, nói rằng hoàng huynh bệnh tình nguy kịch, có lẽ tất cả đều vì nhi thần. Nên nhi thần đang nghĩ muốn đến đó làm bạn cũng như chăm sóc hoàng huynh.”
“Chuẩn!”
“Tạ ơn phụ hoàng!” – Ta khom người, trong lòng lại có chút không được tự nhiên. Từ năm hai mươi tuổi đăng cơ, đã có hơn mười năm không cư xử với người khác cung kính như vậy, khó tránh khỏi có chút trở nên đông cứng… thói quen thật sự là đáng sợ.
Ta vội vã rời khỏi thư phòng, không để ý gì đến vẻ mặt kinh ngạc của Tiểu Đức Tử mà đi thẳng một mạch đến tẩm cung của thái tử – Tường Hoà Điện.
Vừa bước chân vào nội điện đã thấy hắn đang sốt cao, mặt không còn chút máu… Nhìn đến hắn suy yếu khổ sở bộ dáng, ta lại là một trận đau lòng không thôi. Không hiểu sao lúc này máu nóng sôi sục, đối với nha hoàn đang đứng cạnh giường mà quát: “Ngươi là nô tài mà hầu hạ như thế nào hả? Thái tử điện hạ tại sao lại phát sốt như vậy? Đã truyền thái y hay chưa? Có uống thuốc chưa?”
“Khởi bẩm điện hạ, chủ tử lâu nay thân mình không tốt, đi đứng không tiện làm cho huyết khí không thông, hôm qua lại từ xe ngựa ngã xuống làm thắt lưng bị thương, toàn thân còn có nhiều chỗ trầy da làm cho cả thân mình nóng lên. Vừa rồi thái y đã viết ra một toa thuốc, thuốc uống lẫn thoa ngoài da đều có. Thuốc đã muốn uống, nhưng còn thoa ngoài da thì… Chủ tử luôn luôn không muốn nhóm nô tỳ lại gần hầu hạ, mà Thanh Liên tỷ hiện tại không ở đây cho nên làm thế nào chủ tử cũng không chịu thoa thuốc.”
“Thanh Liên là ai?” – Ta nguy hiểm nheo lại mắt, nghe được Lân Uyên lại có thể như thế tín nhiệm một nữ nhân làm ta có chút khó chịu.
Tiểu Đức Tử đứng ở một bên vội vàng nói: “Điện hạ không biết, Thanh Liên là thị nữ thân cận của thái tử điện hạ, mấy ngày trước không may nàng đã ra cung làm một chút chuyện.”
Ta nhướn mày, nếu Tiểu Đức Tử biết rõ ràng như vậy thì đây chắc hẳn là lệnh của mẫu phi a. Còn hắn, trừ bỏ Thanh Liên thì không cho người khác đến gần?
“Hừ, các ngươi đều lui ra!”
Chờ cho đến khi mọi người đã đi ra ngoài sạch sẽ, ta nhẹ nhàng đến ngồi cạnh giường. Hắn hiện tại vẫn còn đang mê man, khuôn mặt tuấn mỹ phảng phất sự trầm tĩnh không tranh giành với đời, thật dài lông mi hơi hơi rung động khiến ta lại nhớ đến hắn đã từng dùng ánh mắt sâu thẳm lại phức tạp nhìn ta. Khi đó ta không hiểu ý tứ của hắn, mà ngược lại còn nghĩ rằng đó là ánh mắt đang mưu tính điều gì đó.
Có lẽ là do ngủ không yên nên hắn nhỏ giọng rên rỉ một chút, chậm rãi mở to mắt.
“Lân Giác?” – Hầu như không thể tin được, hắn trừng lớn con mắt nhìn ta, còn cố ương ngạnh chống tay muốn phải đứng dậy.
Ta thản nhiên đem hắn ôm vào trong lòng, nhẹ nhàng vì hắn lau đi một tầng mồ hôi mỏng trên trán: “Đừng nhúc nhích, ngươi đang nóng lên, đừng để bị cảm lạnh.”
“Lân Giác… sao ngươi lại đến đây?” – Trên khuôn mặt tái nhợt của hắn chợt hiện lên một tia đỏ ửng.
“Lân Giác” hai chữ này trong trí nhớ của ta thì hắn chưa từng một lần kêu lên, hai mươi tuổi không có, mười hai tuổi lại càng không có. Nhưng hiện tại hắn lại kêu lên thật tự nhiên, giống như đã quen thuộc gọi tên ta nhiều năm. Hắn quả thật mất rất nhiều tâm lực mới có thể che lại tình cảm đối với ta, phải chịu biết bao dày vò, lặng yên không nói chứng kiến ta từng bước lại từng bước khiến hắn rơi vào tuyệt lộ.
“Ân, ta đến xem ngươi.” – Hồi tưởng năm mình mười lăm tuổi thiếu niên, hẳn là phong lưu phóng khoáng, phiêu dật hào hoa, mọi chuyện đều rực rỡ tươi đẹp đi? Còn hắn? Có lẽ là lại ở một nơi ta không thấy, suy yếu vô lực xa xa dõi mắt theo ta, chưa bao giờ có ý tiếp cận. Trong nháy mắt, ta thực thống hận chính mình.
“Ta…”
“Lân Uyên, ta đã hướng phụ hoàng xin nghỉ vài ngày, sau này đều là ta chăm sóc ngươi, có được hay không?”
Ánh mắt hắn phút chốc trở nên vui mừng sáng rỡ, nhưng lập tức lại bất an nói: “Vì… vì cái gì?”
“Lân Uyên, ta quyết định bảo hộ ngươi!” – Trước đây đều là ngươi yên lặng bảo hộ ta, thậm chí còn không hé miệng cho ta biết một lời, làm cho ta hối hận không kịp. Lúc này đây ông trời cho ta một cơ hội, ta nhất định sẽ không làm chuyện khiến bản thân hối hận.
Nếu là yên lặng trả giá không cần hồi đáp gì cả thì quả thật xin lỗi, ta không cao thượng như vậy. Của ta thù lao phải thực đắt tiền a, cho nên Lân Uyên, ngươi nhất định trốn không thoát khỏi ta.
.
.
= = =
Là chương đầu tiên, nên cũng không có gì kịch tính cả *phù*
nhưng Xiao định giải thích một chút về chuyện xuyên không của bạn Giác
kiếp trước, bạn ấy tranh giành ngôi vị với hoàng huynh mình là Lân Uyên, nhưng trong vòng 1 đêm, không biết tại sao Lân Uyên lại tự động rút lui, nhường ngôi lại cho hắn.
lúc đó Giác vẫn không biết Uyên thầm yêu mình mười mấy năm, nên sau khi lên ngôi cứ việc hành hạ Uyên cho đã tay. Ai ngờ trong 1 lần có thích khách thì Uyên lại lấy thân đỡ cho Giác 1 kiếm mà chết =”=
Sau đó Giác làm vua thêm 10 năm nữa, để rồi trong phút chốc, bạn ấy quay lại thời xa xưa năm mình mười hai tuổi, còn Uyên mười lăm tuổi (là lúc bắt đầu câu chuyện này đây) =.=”
vì không muốn lặp lại lỗi lầm khi xưa, Giác quyết định phải chăm sóc, yêu thương Uyên cả đời cả kiếp (mà thật tình là vậy, bạn ấy đã làm được) xD
Phản hồi gần đây