Khi chấm câu là những giọt nước mắt rơi … trong tâm khảm, người vẫn chưa hề đi xa …

Mới nhất

Thông báo và đính chính

Đầu tiên Xiao xin gửi đến các bạn đã và đang ủng hộ Xiao ngàn nụ hôn thắm thiết *nhào vô ôm*

Sau đó là muốn đính chính về tình trạng bỏ bê nhà cửa bụi bặm lâu ngày thế này *chấm nước mắt*

Lí do không mới cũng không cũ, nhưng vô cùng chính xác, đó là Xiao năm nay đã học lớp 12, và đang chuẩn bị cho kì thi Đại Học sắp tới.

Cũng vì lí do đó, nên năm nay Xiao đã không thể nào tập trung cho việc edit được. Cái mà Xiao muốn nói ở đây là:

1. Xiao nhất định nhất định không bỏ một truyện nào cả. Sau khi thi Đại Học xong và đã ổn định trong môi trường mới, thì Xiao sẽ lại tiếp tục edit các truyện trong WP này, rất mong các bạn sẽ chờ Xiao cho đến lúc đó *chấm nước mắt*

2. Đây là lời nhắn riêng cho tất cả các bạn có ý định edit tiếp các truyện mà Xiao chưa post tiếp chương mới (các cậu thông cảm cho Xiao nha, tại trả lời từng người thì hơi cực nên phải viết thông báo treo lên) ^ ^”

Thực ra trong edit thì không có khái niệm ai edit trước thì người khác không có quyền edit tiếp, dù sao ai cũng muốn thực hiện bộ truyện mà mình cảm thấy tâm đắc nhất. Nhưng Xiao thật sự mong là đừng bạn nào edit tiếp các chương của Xiao cả (vì dù sao cũng không phải là Xiao đã bỏ hẳn, mà là phải thi), hoặc nếu muốn thì hãy edit lại từ đầu chứ đừng lấy giữa chừng như vậy, vì dù sao cũng là công sức do Xiao bỏ ra.  Xiao biết là mình có hơi ích kỉ, Xiao ghi rõ là bạn nào muốn edit các bộ mà Xiao đã từng edit thì cứ làm, nhưng hãy làm lại từ đầu. (và không làm luôn cũng được) =))

Trên đây là những lời nói chân thành (nhất là số 2). Hãy tưởng tượng Xiao vừa nói vừa cười, nếu không thì không khí sẽ trở nên căng thẳng dữ lắm ~

Khuynh tẫn thiên hạ – đệ tam chương

Khuynh tẫn thiên hạ: đệ tam chương

Tác giả: Astronomy Tower

Người dịch: Xiao Yao Tan


http://img507.imageshack.us/img507/1520/ktth3.jpg

Kỳ thật ta biết yêu cầu của Lân Uyên như vậy đều là tốt cho ta. Hắn hiện tại đã là Đông Cung thái tử, phụ hoàng không thể không an bài cho hắn nhiều trợ thủ đắc lực, căn bản không cần phải học thêm gì từ thái phó cả. Có lẽ vì ta mỗi buổi sáng phải vội vã từ Tường Trữ Điện đến Thái Hoà Điện để học, xong rồi lại không bỏ sót giây phút nào đã chạy đến Tường Hoà Điện chăm sóc hắn, mới vừa đến giữa trưa đã gây sức ép thành như vậy làm ta vài lần bỏ qua cả việc ăn uống. Hắn đã biết tất cả, tuy chưa nói ra nhưng nhiều lúc lại nhân dịp ta không có ở đó thì hắn lại hỏi Tiểu Đức Tử việc ăn uống nghỉ ngơi của ta.

“Thái tử điện hạ chẳng phải cần nghỉ ngơi một chút sao. Thần qua một nén nhang sau lại đến.” – Thái phó sau khi từ tốn nói xong thì ung dung cất bước về phía gian phòng cạnh bên để nghỉ ngơi.

Ta âm thầm thở phào, không khỏi cười khổ. Này thái phó quả thật là một trong số ít người kiếp trước khiến ta e ngại, không ngờ trải qua một kiếp tầm ảnh hưởng của hắn vẫn còn mạnh như vậy, khiến ta một giây cũng không dám dời lực chú ý đi chỗ khác.

“Ngày thường xem ngươi trời không sợ đất không sợ, như thế nào bây giờ đơn thân độc mã đối diện với hắn lại giống như chuột thấy mèo thế kia.”

“Hừ, ngươi dám cười ta.” – Ta tức tối xuay người lại trừng hắn, nhưng đập vào mắt lại là khuôn mặt tái nhợt, trên trán phủ thêm một tầng mồ hôi. Ta trong lòng cả kinh.

Cúi xuống thân mình, ta đem lớp đệm đang phủ nửa người dưới của hắn xốc lên. Ta cẩn thận quan sát thì chỉ thấy hạ thể hắn đã sớm băng lạnh, lớp đệm lông cừu lót dưới thân đã bị thấm ướt một mảng lớn từ khi nào. Hắn hai chân tinh tế nhỏ nhắn đang tại run run, còn một bàn tay lại gắt gao nắm chặt vạt áo nơi hạ thân.

Giờ phút này, tao nhã lễ nghĩa gì đều bị ta quăng sau đầu hết mà thầm mắng chết tiệt, hắn vì không muốn quấy rầy chúng ta học, mà có thể… có thể bóp chặt kia “vật nhỏ” yếu ớt không biết đã bao lâu. Ta vội vã gỡ tay hắn ra, đem hắn ôm lên đi đến bên trong tẩm cung.

“Tiểu Đức Tử, nói với thái phó rằng hôm nay điện hạ không thoải mái, phiền hắn lui về ngày mai lại đến.” – Ta thấp giọng thông truyền. Tiểu Đức Tử đang đứng canh ngoài cửa, thấy ta bộ dáng hung thần ác sát thì sợ tới mức run run, không nói hai lời liền một mạch chạy đi.

Dọc theo đường đi Lân Uyên đều không hé miệng, chính là gương mặt trắng bệch, yên lặng nhìn ta, đúng là làm cho người khác phải vừa yêu vừa xót lại vừa tức.

Ôm hắn nhẹ nhàng đặt xuống giường, ta thật cẩn thận cởi ra tiết khố của hắn, liền nhìn thấy kia vật nhỏ đã muốn bị hắn làm cho trở nên xanh tím lại phát trướng, thỉnh thoảng lại có vài giọt nước hồng nhạt từ nơi đó tràn ra. Ta vừa sợ vừa giận, thấp giọng quát:

“Đã như vậy bao lâu?”

Hắn nhẹ lắc đầu: “Ta không biết, khi phát hiện thì đã là rất lâu sau đó rồi, lớp đệm thấm nước tiểu đã muốn đầy.”

Bỗng nhiên lòng ta như vừa bị dội một chậu nước lạnh: “Ngươi… không cảm giác?”

Hồi lâu sau, hắn chậm rãi gật đầu, biểu tình đờ đẫn: “Có lẽ là vậy.” – Hắn tái nhợt môi đang tại run run, thật giống như tim ta đang bối rối đập loạn nhịp.

Cái gì dáng vẻ, cái gì phong độ, cái gì lễ nghĩa, ta hiện tại căn bản không có tâm tư duy trì, thầm nghĩ chỉ muốn ôm hắn thật chặt thật chặt, làm cho hắn có thể an tâm dựa vào lòng ta khóc to một trận. Như vậy có lẽ làm cho ta an tâm hơn gấp trăm lần dáng vẻ trầm lặng của hắn bây giờ. Kiếp trước ta không hề cẩn thận chú ý thân thể của hắn, cũng không thể biết thân thể hắn đã bị tổn thương nghiên trọng đến mức độ này. Trong lòng chợt từng đợt co rút đau đớn, ông trời muốn phải tra tấn hắn bao lâu mới chịu buông tha, mới có thể vừa lòng?

Nghĩ đến hằng ngày thường cùng hắn trò chuyện trêu đùa, lại còn giúp hắn thay quần áo cùng đệm thấm nước tiểu, thế nhưng lại luôn làm cho hắn dễ dàng nói dối cho qua chuyện, ta liền hận không thể chặt đứt hai bàn tay của mình. Không phải đã luôn tự nhủ rằng bản thân hiện tại có cơ hội trở về một lần, thì nhất định phải đau thay hắn, thương hắn, bên cạnh hắn, bảo vệ hắn cả đời hay sao? Thế nhưng lúc này chỉ mới vừa qua mấy ngày ta lại có thể như thế khinh suất.

“Ngươi sợ?” – Hắn bình tĩnh trầm lặng nhìn về phía ta, lộ ra nụ cười miễn cưỡng: “Không trách được… Như vậy một cái phế vật khiến ai không sợ…” – Nói đến cuối cùng thanh âm lại yếu ớt mỏng manh đến doạ người.

Ta vội gằn giọng: “Nói mê sảng gì đó, ta tức giận vì ngươi lại có thể tự làm tổn thương đến thân thể chính mình.” – Ta cẩn thận ôm hắn vào trong lòng ngực, vươn tay lấy một khăn nguyệt tín sạch sẽ khác để trong chiếc rương bên cạnh, thay hắn đệm vào cho tốt. Sau đó lại dùng một chiếc khăn tẩm nước ấm khác giúp hắn lau sạch sẽ hạ thể. Đến khi lau đến vật nhỏ của hắn, lòng ta lại nhẹ nhàng đau xót. Vật nhỏ lại không kiềm chế được mà tràn ra một ít chất lỏng, ta ngược lại không hề chán ghét mà chỉ cảm thấy lòng đau nhói.

“Sao lại dùng sức nắm chặt như vậy? Đau không?”

“Không đau chút nào… Ngươi sợ hãi sao? Chuyện đáng cười như vậy…” – Hắn nghiêng người dựa vào trong lòng ta, chiếc cổ mảnh khảnh cố gắng ngưỡng lên nhìn. Yếu ớt bộ dáng làm ta suýt chút nữa không kiềm được “thú tính”.

Ta cười nhạo: “Bản cung là ai chứ, Lân Uyên, ngươi quá xem thường bản thân rồi. Ta thề nhất định sẽ bảo vệ ngươi thật tốt, cả một đời.”

Nghe ta nói hắn lại không biết làm sao, chính là trong mắt lại toả ánh sáng trong suốt, nhất thời nhìn thấy thập phần đáng yêu, nhưng phút chốc lại oà tan một loại bi thương tuyệt vọng. Hắn thon dài vô lực ngón tay run rẩy vươn tới đặt trong tay ta: “Ngươi chắc chắn sao?”

“Đương nhiên!” – Nụ cười của ta phản ánh trong mâu trung đen huyền của hắn.

Ta hướng hắn sau lưng đặt thêm vài chiếc gối đầu mềm mại, lại ở kia mông hồng hồng đệm thêm vài chiếc chăn lót. Nhẹ nhàng tách ra hai chân của hắn, ta cẩn thận vươn tay đè xuống bụng của hắn, cho tới khi làm cho một ít dịch còn sót lại đều thấm hết vào khăn nguyệt tín mới thôi. Sau đó lại thành thục đổi cho hắn một khăn nguyệt tín khác, giúp hắn kéo chăn qua nghỉ ngơi.

“Chút nữa phải gọi thái y đến nhìn thử xem thế nào.” – Ta xoay người sang đối với Tiểu Đức Tử vẫn còn đứng ngoài cửa ra lệnh.

“Đừng…” – Lân Uyên vội vàng nhìn về phía ta: “Đừng gọi thái y. Ta chán ghét người khác chạm tới ta.”

Lúc này ta mới chợt nhớ tới hắn có lòng tự trọng rất nặng, loại chuyện này hắn tuyệt đối không nhượng bộ, cũng chỉ có những trường hợp thế này thì hắn mới xuất cái giá thái tử ra phản đối ta. Mà ta cũng không hề thích chuyện thân thể của hắn để cho người khác nhìn thấy, lại tuỳ ý sờ lộng. Ta nói như đinh đóng cột:

“Về sau ta nhất định sẽ tự mình đi thái y viện học tập, chỉ có ta mới có thể khám và chữa bệnh cho ngươi, được không?”

Hắn im lặng gật gật đầu, bỗng nhiên liền nước mắt như mưa: “Lân Giác, sau này nếu ngươi phụ ta, ta có thành quỷ cũng nhất định không buông tha ngươi.”

Ta cười cười, sủng nịch vuốt ve hai mắt vì khóc mà sưng đỏ cả lên: “Sao phải làm quỷ? Nếu thật sự có ngày đó người chỉ cần đem ta nhốt tại Đông Cung, làm tiểu nô tài bên cạnh ngươi, có thể ngày ngày tra tấn ta. Không cho ta chi phí, quần áo, mùa đông thì làm cho ta bị đông lạnh, còn mùa hè thì phơi nắng ta, ăn cơm thời điểm còn có thể sảng khoái bỏ ta đói rã, muốn làm thế nào cho hả giận thì làm sao cũng được.”

Hắn sau một hồi lăng lăng ngó ta thì bật cười. Ta còn nhớ rõ thời điểm này là một buổi trưa nắng giữa mùa đông, ánh mặt trời dịu dàng lướt qua khe cửa chiếu rọi khuôn mặt hắn, khiến cho hai má trắng mịn như phủ thêm một tầng ánh sáng mỏng. Chỉ thấy hắn nhìn quanh rồi lại cười yếu ớt, sóng mắt lay chuyển động lòng người, cúi đầu nói:

“Ta như thế nào bỏ được…”

Một tiếng thở dài nho nhỏ, thẳng tắp đi vào lòng ta.

Ta như thế nào bỏ được…

Chỉ nhắn ngủi vài từ lại có sức mạnh như một ma chú, khiến lòng ta tất cả như hoá thành mặt nước mùa xuân, mãi tràn đầy, nhẹ nhàng rung động như muốn trào dâng khắp không gian.

.

.

= =

Chúc mừng năm mới a các nàng, các tình yêu, các tỷ muội  *tung hoa*

Thiệt tình rất mừng vì có thể ra đúng ngay ngày hôm nay

Chap này không còn gì để nói, chỉ có thể diễn tả bằng 1 từ: pink a ~~~

Tim bay tá lả, hạnh phúc nồng nàn, hai người khanh khanh ta ta không biết mệt, bạn Giác sủng bạn Uyên lên trời *ta ước gì ta cũng được thế*

Nhưng mà ông bà ta có câu, đầu năm ko nên nói gỡ, mà bạn Giác đã nói một tràng nào là “nhốt ta lại” rồi “hành hạ ta”, thiệt là xui cho bạn trẻ a ~ *chùi nước mắt*

Tiểu thư cưới vợ – đệ nhị thập ngũ chương [Thượng]

Đệ nhị thập ngũ chương: Mạc tiên sinh [Thượng]

Tác giả: Cửu Viên

Người dịch: Xiao Yao Tan


Sau khi dùng xong bữa sáng, Vân Phi Vũ dẫn theo Bích Nha đi quanh quẩn tại Diệp Hương Viên một vòng lớn, tìm mãi cũng không thấy Vi bá, cuối cùng đành phải hỏi một gã sai vặt mới biết lão quản gia bị tiểu thư của Tây Uyển kêu đi mất.

Đối với vị tiểu thư kia, hắn chỉ mong trốn càng xa càng tốt. Lần đầu tiên gặp mặt không hiểu sao đã trưng ra bộ mặt hung dữ như vậy mà trừng hắn, tuy không biết bản thân đắc tội tới nàng ta chỗ nào nhưng bất quá nên nghe theo sách Thánh Hiền mà làm: “nữ nhân cùng kẻ tiểu nhân đều khó ở chung như nhau”. Cho nên từ lần gặp mặt ấy, hắn liền hạ quyết tâm không nên chọc giận vị tiểu thư – chân – chính kia nữa, có điều hắn chỉ sợ tuy bản thân đảm bảo không thèm đi trêu ghẹo người ta thì cũng không có nghĩa người ta đã chịu bỏ qua cho hắn.

Vì cuộc sống sau này cùng “tiền” đồ bản thân, Vân Phi Vũ ráng nhịn xuống cảm giác khi gặp nữ nhân kia đã muốn bỏ chạy, hắn nhờ gã sai vặt truyền lời cầu kiến lão quản gia, cuối cùng còn dặn gã sai vặt thêm một câu “muốn đơn độc hỏi quản gia lão bá một sự tình.”

Sau khi nghe xong gã sai vặt truyền lại lời nói, Tích Ngưng Sương làm sao lại không hiểu ý của Phi Vũ, trong lòng tự dưng bốc lên ngọn lửa nóng hừng hực.

Thử hỏi, đã tới nơi ở của ta là Tây Uyển, vậy mà còn dám nói là không phải tìm ta, thật tình không để lại mặt mũi cho Tích Ngưng Sương này mà. Nổi nóng vỗ cái bàn, cũng không thèm quản tay ẩn ẩn đau, Ngưng Sương thở phì phì nói: “Muốn gặp Vi bá? Có thể, trừ khi nàng ta phải đến cầu xin ta, hừ!”

“Tiểu thư, không thể a!” – Lão quản gia vội vàng ngăn lại gã sai vặt đang chuẩn bị đi truyền lời, ánh mắt ngụ ý bảo hắn nên lui xuống trước, sau đó mới nói: “Tiểu thư đã quên kế hoạch hay sao? Ngươi hiện tại cùng nàng ta gây xích mích căng thẳng như vậy, về sau như thế nào có cơ hội tác hợp nàng ta cùng Nhan thiếu gia? Mà ngươi lại cùng nàng tuổi xấp xỉ bằng nhau, trừ ngươi ra thì còn ai tốt hơn đứng một bên châm ngòi se duyên nữa. Nên bây giờ không thể cùng nàng trở mặt, chỉ có thể cùng nàng giao hảo, không kiềm chế được cơn giận trước mắt thì sẽ làm loạn đại mưu a, tiểu thư!”

Tích Ngưng Sương tuy rằng biết lão quản gian nói có lý, nhưng vì lửa giận trong lòng không sao nguôi được nên chỉ có thể cầm khăn lụa vặn vẹo cho nó thành một đống khó coi, cắn răng cắn nha nói: “Được, ta nghe theo ngài. Vi bá, ngài nhất định phải quan sát nàng ta thật kĩ, xem xem nàng muốn làm trò gì.”

Lão quản gia nhìn thấy bộ dáng nàng ta thì an ủi sờ sờ đầu của nàng: “Yên tâm, Vi bá vĩnh viễn đều đứng về phía tiểu thư.”

Nghe câu nói ấy, thần sắc Ngưng Sương mới dịu xuống một chút, an tâm gật gật đầu.

.

Vừa ra khỏi Tây Uyển, Vi bá liền thấy ngay Phi Vũ đang đứng trước cửa, lão trong lòng không khỏi suy đoán. Này Vân tiểu thư xem ra là có việc gấp, thế nhưng việc gấp gì mà lại chạy đi kiếm một lão già sắp chết như hắn a?

Vân Phi Vũ vừa thấy hắn ra thì liền cười dài, hối hả chạy lại đón tiếp, còn không “quên” lễ phép nhún người xuống chào một cái cho có dáng: “Vi bá, ngài khoẻ a!”

Lão quan gia thiệt tình là sợ điếng người nga ~ Lần trước khi còn tại nhà bếp thì vị này Vân tiểu thư không phãi rõ ràng lộ rõ địch ý đối với mình hay sao, hôm nay như thế nào làm một cái “đại lễ” đón chào như vậy?

Cố gắng làm cho bộ óc hoạt động một cách bình thường, hắn đoán rằng vị này xem ra là có chuyện muốn nhờ hắn, nhưng mà là nhờ hắn cái gì thì hắn thật sự không nghĩ ra. Nghĩ tới nghĩ lui thì hắn hiện tại chỉ là một cái quản gia, sao lại có thể làm cho đường đường ngũ tiểu thư của Vân Vũ sơn trang tới nhờ vả gì được a ~

Lão quản gia đột nhiên được cái “đại lễ” thì lại sợ run cả người, vội vàng đáp lễ lại: “Vân tiểu thư quả thật quá khách khí rồi. Kỳ thật nếu ngài muốn tìm lão nô thì trực tiếp phái hạ nhân tới thông báo một tiếng là được, không cần phải phiền toái ngài phải đích thân tới đây.”

Vân Phi Vũ rút khăn ra vẫy cái phạch rồi bẽn lẽn che miệng cười khẽ, còn có ánh mắt không biết khi nào thì trở nên ướt át diễm lệ, nũng nịu phun ra câu: “Sao có thể chứ, ngài chính là đại quản gia của cả phủ này a, tiểu nữ không dám sơ suất.”

Bích Nha nhìn thấy nhà mình tiểu thư bộ dáng nũng nịu chịu không nổi thì liền rùng mình một cái, chợt thấy lạnh cả sống lưng.

.

.

= = =

Các cậu thông cảm cho Xiao nhé. Vì tuần này là tuần ôn thi + tuần thi các môn phụ không tập trung ~> nên rảnh giờ nào là Xiao làm giờ đó.

Mà 1 chương của TTCV lại dài hơn của Khuynh Tẫn nên Xiao đành chia 1 chương thành 2 phần nhỏ, nếu không chờ được nguyên cả chương thì sẽ lâu lắm a ~

.

Còn một cái dở khóc dở cười nữa, là do giọng văn của Khuynh Tẫn là êm nhẹ, dịu dàng một chút, còn Tiểu Thư thì lại hài hài và tửng tửng, nên khi edit chương này mình có hơi bị tẩu hỏa nhập ma một chút =))

May sao tới khúc cuối nắm bắt lại được mạch truyện =))

Bật mí một chút là Xiao khoái giọng văn hài, đơn giản là cách viết của Xiao cũng tửng không kém nên đỡ tốn sức hơn *ha ha*

Khuynh tẫn thiên hạ – đệ nhị chương

Khuynh tẫn thiên hạ: đệ nhị chương

Tác giả: Astronomy Tower

Người dịch: Xiao Yao Tan

Lân Uyên hiện tại không hề có khả năng tự chăm sóc bản thân mình, chân không thể động, hai tay lại không có khí lực, nếu miễn cưỡng lắm cũng chỉ cầm được cây bút viết chữ, ngoài ra theo thời tiết ngày càng lạnh thì đến buổi tối hoặc là trời thay đổi nhiệt độ đột ngột cũng làm cho toàn thân đau đớn không thôi. Vốn là bẩm sinh tàn tật nửa người dưới mà còn bị thương nặng khi ngã xuống ngựa, tuy “cái kia” vẫn còn cảm giác nhưng hầu như không thể khống chế được, luôn có cảm giác tràn đầy nước tiểu. Hắn mặc dù cảm giác được nhu cầu bản thân nhưng không thể làm gì được, chỉ phải lập tức gọi người mang đến bình nước tiểu, nếu không qua chừng nửa nén hương sau thì chắc chắn sẽ cho đi ra.

Thái y nói đây là bởi vì thận bị tổn hại nặng nề khi bị ngã xuống xe ngựa, tuy rằng xương chậu đã được chữa lành nhưng dù sao cũng đã bị nứt gãy làm cho niệu đạo (1) xảy ra vấn đề, hầu như cả thần kinh lẫn cơ thể đều bị tổn thương không chữa dứt được. Cho nên hiện tại không chỉ bàng quang (2) vì xương chậu tổn thương mà trở nên nhỏ đi, ngay cả đi tiểu cũng trở nên thường xuyên. Quan trọng nhất vẫn là vì niệu đạo đã bị thương thành như vậy làm cho hắn một chút cũng không nín được. Nhưng dựa vào tính tình hắn căn bản là không cho người khác tới gần, hiện tại Thanh Liên đã được lệnh ra khỏi cung, cho nên hễ vừa tan học là ta lại chạy đến tẩm cung của hắn.

“Lân Uyên, tỉnh rồi sao?” – Ta nhìn thấy hắn đang suy yếu nằm trên giường, thân hình gầy gò hư nhược cơ hồ không giấu được dưới lớp chăn bông thật dày làm ta đau lòng khó nhịn: “Có chỗ nào không thoải mái sao? Muốn đi tiểu hay không?” – Ta thấp giọng hỏi, cẩn thận xoa bóp hai chân hắn.

“Không… không có việc gì.” – Trên gương mặt tái nhợt của hắn chợt hiện lên một tia ngượng ngùng: “Đừng nên lúc nào cũng hỏi ta, Lân Giác ngươi cũng phải nghỉ ngơi cho tốt. Này một tháng quả thật vất vả cho ngươi, trở nên gầy…” – Hắn vươn ngón tay thon dài nhẹ nhàng xẹt qua gò má ta.

Ta lắc đầu: “Gầy cái gì, ngươi mới là người chân chính gầy. Rõ ràng bị thương nghiêm trọng như vậy còn không chịu hảo hảo tu dưỡng, lại chạy đi giúp phụ hoàng phê duyệt tấu chương…”

“Đều là một ít chuyện vụn vặt, không làm ta mệt chết được đâu.” – Cánh tay hắn lại run rẩy vươn tới: “Giúp ta ngồi dậy một chút… nằm thời gian dài như vậy thật sự làm ta không muốn nằm chút nào nữa.”

Sau khi đã kê thêm một lớp đệm dày dưới thắt lưng của hắn, ta để cho hắn ngồi tựa vào lòng mình. Xương chậu của hắn không thể bị đè ép bởi trọng lực nên ta làm cho hơn phân nửa trọng tâm của hắn đều tựa lên người ta: “Như vậy được không? Nếu nhàm chán thì có thể trò chuyện với ta.”

“Ân.” – Hắn nhẹ nhàng cười: “Bài học được giao về hôm nay có gì hay không? Phải chăng có cái cần phải học thuộc?”

Không nói thì đúng thật đã quên, hắn từ nhỏ tư chất thông minh, đặc biệt là đã gặp qua thì không thể quên được. Tuy rằng thân thể không tốt nhưng mỗi lần được giao bài về làm thì hắn luôn được kết quả đứng thứ nhất a: “Tất cả ta đều đối đáp được, hoàng huynh có muốn kiểm tra thử hay không?” – Ta vừa nói lại nhướn mày, ta trước đây tuy rằng thua kém ngươi nhưng hiện tại cũng không nhất định a, ta đã từng học qua một lần, như thế nào có thể kém một Lân Uyên chỉ mới mười lăm tuổi?

“A, gần đây ngươi quả thật chăm chỉ, có thể đối thơ? Ta đây liền hỏi ngươi một chút thử xem.” – Tựa hồ như hưng trí của hắn lại kéo đến dạt dào, còn thật sự chuẩn bị đề mục để hỏi ta.

“Hôm nay tại Điện Thái Hoà, thái phó có đưa ra một câu để bọn họ đối, ngoại trừ lục đệ thì tất cả đều có thể miễn cưỡng đáp lại, ta đương nhiên cũng không thua kém. Thái phó đối với ta hoàn toàn tin tưởng, ngươi còn muốn thử?” – Ta cười cười, tiếp tục xoa bóp hai chân vô lực của hắn, cố gắng làm cho hằng năm vẫn lạnh cóng đôi chân có chút ấm lên.

Từ xưa đến nay, người sinh tại đế vương khi còn bé có thể luyện tập một công phu tâm pháp đặc biệt, thẳng tới trước khi đăng cơ còn có khả năng lệnh cho một trong số các ám vệ truyền lại nội lực cho mình. Ta kiếp trước tu luyện rất nhanh, hơn nữa sau khi đăng cơ đã tiếp nhận thêm một nguồn nội lực giúp cho tu hành càng thêm tăng tiến. Kể từ khi quay ngược thời gian về đây, tuy rằng phải một lần nữa tu luyện lại nhưng phát hiện rằng công phu không cần dùng sức cũng rất nhanh nâng sao, ngay cả khả năng tiếp thu tâm pháp cũng đột nhiên tăng mạnh. Lân Uyên thể nhược lại suy yếu, nội lực này có thể giúp hắn khai thông kinh mạch ở hai chân, làm cho hắn dễ chịu một chút.

Lân Uyên tất nhiên cũng cảm giác được có biến hoá trong cơ thể, đầu tiên hắn kinh ngạc quay đầu lại ngó ta chăm chăm, sau lại nghĩ đến gì đó mà ánh mắt chợt trong suốt nhu hoà hẳn lên: “Lân Giác, chớ cho là vì thái phó không phạt ngươi chính là tín nhiệm ngươi, thái phó vốn học thức sâu rộng, không chừng ngày mai vẫn còn có câu hỏi lợi hại hơn chờ ngươi.” – Hắn thon dài ngón tay lặng lẽ nắm cổ tay ta: “Sẽ không tổn thương thân thể ngươi sao?”

Hắn chính là chỉ việc ta truyền nội lực cho hắn a, khiến ta không khỏi mỉm cười: “Không có việc gì, công lực của ta tràn đầy, một chút này thì thấm vào đâu. Chẳng những không tổn hại thân mình mà còn có thể coi đây là một hình thức luyện công nữa a.” – Ta ỷ vào hắn không hiểu võ công mà mồm miệng ba hoa không ngừng, nói đến trình độ sông băng cũng tan.

“Thật sao?” – Hắn có chút hoài nghi: “Vậy tại sao trước đây thái y không đề cập qua phương pháp này?”

“Ách…” – Ta bị cứng lưỡi, vội vã che lấp: “Nội công tâm pháp bình thường không thích hợp với thể chất của ngươi, chỉ có này độc môn tâm pháp của hoàng gia mới có hiệu quả, cho nên cũng không ai đề cập qua với ngươi.” – Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thật sự là không thể xem thường một Lân Uyên lúc nào cũng mẫn tuệ sâu sắc a…

Hắn gật gật đầu, bộ dáng hầu như xem ra đã hiểu được, chộp lấy cơ hội đó ta vội đảo qua chuyện khác: “Ngươi đoán thử xem ngày mai thái phó sẽ hỏi ta cái gì, hôm nay hắn chỉ đề cập đến một số việc ghi chép linh tinh gì đó.”

“Ngày mai ta cùng ngươi đến lớp, được không?” – Hắn suy nghĩ một chút lại nhẹ giọng hỏi ta, thật dài lông mi run lên rồi hạ xuống, thật không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Trong lòng ta không khỏi thở dài, tâm tư hắn lúc nào cũng thâm trầm như vậy, không biết đã đem sự việc nghĩ đến nông nỗi nào rồi. Ta nắm chặt tay: “Ngươi bị bệnh chưa lành, ta lo nếu ngươi lại bị phong hàn thì làm sao bây giờ?”

“Nhưng…”

“Hơn nữa, một buổi học của thái phó phải trên hai canh giờ…” – Ta dừng lại không nói tiếp, hắn hiện tại dùng khăn nguyệt tín (3), một cái canh giờ phải đổi một lần nếu không sẽ bị thương hắn thì biết làm sao?

Sắc mặt hắn trở nên trắng bệch, mắt phượng đen láy bỗng nhắm chặt: “Của ta ý chính là thỉnh thái phó đến đây dạy học… sau một canh giờ lại nghỉ ngơi một nén nhang, tiếp theo lại một cái canh giờ để học… Một nén nhang tuy rằng có chút nhanh, nhưng ta sẽ cố làm mau một chút.”

“Phụ hoàng đã đồng ý?”

Hắn nhu thuận gật đầu: “Ngươi nguyện ý không?” – Hắn lại nhìn nhìn ta: “Ta sẽ cố gắng không làm bẩn.” – Trong mắt bắt đầu xuất hiện khát vọng lại sợ hãi.

Ta thở dài a…

“Được rồi.”

.

.

= = =

(1)   Niệu đạo + (2) bàng quang: đó là những từ chỉ bộ phận trong cơ thể, Xiao không tiện giải thích ở đây. Nhưng có lẽ vài bạn cũng đã hiểu sơ sơ ra được là nó liên quan và ảnh hưởng đến chức năng đi tiểu rồi mà ha =.=”

Các nàng ai muốn tìm hiểu kĩ thêm thì có thể vào đâyđây

(3) Khăn nguyệt tín: là loại dùng cho con gái khi xưa, hay nói nôm na là loại băng dùng cho con gái thời nay =.=”

Cũng là một từ ngữ khó giải thích vì vấn đề tế nhị, cho nên mình sẽ nói như sau: Khăn nguyệt tín là loại khăn mà con gái thời xưa hay dùng, mỗi tháng một lần (mà dùng cho cái gì thì chắc các nàng cũng đoán ra dc rồi)…

.

Chương 2 cũng tạm thời chưa có gì, nhưng nó đã phần nào nói lên sự yếu ớt đến phát sợ của bạn Lân Uyên =”=

Nhưng các nàng yên tâm, Xiao nhấn mạnh rằng Lân Uyên không phải ngược thụ, hoàn toàn sai lầm khi cho như vậy.

Theo Xiao thấy nếu bỏ qua vấn đề cơ thể thì bạn Uyên chính là cường thụ. Vì cách yêu của bạn quá dữ dội, quá mãnh liệt, có thể hi sinh tất cả để giữ cho Lân Giác bên cạnh mình (thậm chí sau này còn bất chấp tất cả, nhốt Giác lại để bạn ấy không thể rời xa mình). Nói đến âm mưu thì mặc dù một Lân Giác đã làm vua 10 năm ở kiếp trước có lẽ cũng không bằng một Lân Uyên lúc bây giờ (hay nói đúng hơn là không nghĩ tới Lân Uyên sẽ có suy tư sấu xa như vậy).

Sau này Giác vì Uyên mà chịu không ít khổ đâu =.=”

Khuynh tẫn thiên hạ – đệ nhất chương

Khuynh tẫn thiên hạ: đệ nhất chương

Tác giả: Astronomy Tower

Người dịch: Xiao Yao Tan

Xiao Yao Tan

Thì ra hắn không bao giờ ngừng yêu ta, chẳng qua từ nhỏ đến lớn được hưởng muôn vạn sủng ái khiến ta chưa từng một lần dùng tâm để cảm nhận. Tranh đoạt mười năm, tính kế mười năm, thế nhưng khi đã ngồi được trên chiếc ghế vương vị ấy thì lại cảm thấy lạnh thấu xương. Mỗi đêm trong tẩm cung đều mơ thấy hắn không hề do dự mà đỡ cho ta một nhát kiếm, thân hình nặng nề ngã vào vũng máu nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười thoả mãn. Một lần lại một lần, ta đều nếm trải được thế nào là hối hận, thế nào là đau lòng đến tận tâm can.

.

.

Buổi sáng vào mùa đông thường không sáng rõ, những tia nắng yếu ớt nhưng mang phầm ấm áp xuyên thấu qua từng đợt màn trướng chiếu vào thân hình đang nằm yên ổn trên giường. Chính là khi ngồi dậy lại cảm thấy hình như có chút quái dị, quanh thân đều cảm giác giống như có gì đó không đúng lắm. Nhưng ta liền tự giễu cười, có lẽ là do giấc mộng hôm qua quá mức chân thật nên đầu óc có chút hỗn loạn đi?

“Tiểu Đức Tử, thay quần áo.”

Tiểu Đức Tử đang canh giữ ở cửa lập tức tiến vào: “Điện hạ, hôm nay Hoàng Thượng có nói sẽ kiểm tra bài học của các vị hoàng tử điện hạ. Lưu Thuận công công tuỳ thân hầu hạ Hoàng Thượng sớm đã đứng ở ngoài cửa đợi.” – Tiểu Đức Tử một bên tay chân lanh lẹ giúp ta mặc quần áo, một bên mồm nói không ngừng.

Thật lạ a, Tiểu Đức Tử đang nói mê sảng gì đó, cái gì điện hạ? Cái gì kiểm tra bài học? Đó là chuyện khi nào? Từ khi ta mười lăm tuổi xuất cung, đến năm hai mươi tuổi vào cung đăng cơ Hoàng Đế, ít ra cũng đã muốn hơn mười năm chưa từng nghe xưng hô như vậy… còn có kiểm tra cái gì bài học? Phụ hoàng đã muốn qua đời một thời gian dài a…

“Tiểu Đức Tử ngươi đang nói cái gì, trẫm nghe không hiểu?” – Ta mày nhíu chặt, chẳng lẽ Tiểu Đức Tử đang trêu đùa ta sao?

Chỉ thấy Tiểu Đức Tử cả kinh, tay run run mạnh bưng kín miệng ta: “Ai nha, điện hạ, ngài như thế nào có lá gan lớn như vậy… Lưu Thuận công công còn đứng ngoài đó, nếu nghe được chắc chắn Hoàng Thượng sẽ nổi trận lôi đình mà xử tội ngài a.”

Thật ra đang bày trò gì vui đùa? Trẫm đăng cơ một thời gian dài như vậy chưa hề nghe qua có người dám xử tội trẫm. Vừa muốn mở miệng phản bác thì Tiểu Đức tử đã nhanh tay lẹ mắt càng dùng sức bịt miệng ta lại: “Điện hạ, thái tử điện hạ tuy rằng đã thất thế, nhưng Hoàng Hậu nương nương sẽ không đời nào làm cho thái tử thoái vị, ngài cho dù nắm chắc thắng lợi trong tay cũng không nên có gan lớn như vậy a.”

Ta nghi hoặc nhìn Tiểu Đức Tử, bỗng nhiên phát hiện bộ dáng hắn tựa hồ như trẻ lại nhiều tuổi… giống như chỉ mới hơn mười tuổi là cùng. Trong lòng ẩn ẩn cảm thấy càng không đúng, ta liền giương mắt nhìn quanh thì thấy ngay một gốc cây hải đường đứng ở ngoài cửa tẩm cung. Thật là loạn rồi a, này cây hải đường cùng này cảnh sắc quen thuộc chẳng phải là tẩm cung trước đây khi ta chưa được ra cung phong vương hay sao…

Ta túm tay Tiểu Đức Tử đẩy ra xa, cố nín thở mà hỏi: “Tiểu Đức Tử, hôm nay là năm nào? Tháng nào? Ngày nào?”

Tiểu Đức Tử vẻ mặt kinh hãi: “Điện hạ, ngài làm sao vậy?”

“Nói mau!” – Tưởng tượng đến cái kia khả năng tuyệt đối không thể xảy ra, ta cả người tựa hồ như run cả lên.

“Khởi bẩm điện hạ, hiện tại là Thuận Đức ba mươi bảy năm, mười một tháng chạp.”

Trời ạ, ta không phải đang nằm mơ đi? Ta thế nhưng có thể quay về năm mình mười hai tuổi? Thuận Đức ba mươi bảy năm? Còn không phải là năm Lân Uyên vẫn còn là thái tử, vì cứu ta mà ngã xuống xe ngựa hay sao? Ta nhớ rất rõ, khi ấy là một ngày tháng chạp rét lạnh, mẫu phi cười tủm tỉm nói cho ta biết thái tử đã thất thế khiến ta mừng thầm cả đêm, làm cho sáng hôm sau khi phụ hoàng kiểm tra bài học thì ta lại mệt mỏi đến nỗi suýt nữa mắc phải sai lầm.

“Tiểu Đức Tử, có phải hôm qua thái tử ca ca bị thương thắt lưng hay không?”

Tiểu Đức Tử gặp ta vẻ mặt kì quái liền cẩn thận trả lời: “Khởi bẩm điện hạ, đúng là vào ngày hôm qua… Điện hạ có phải không thoải mái chỗ nào hay không? Nô tài lập tức đi thỉnh thái y…”

Nắm chặt nắm tay, ta cố gắng đè ép sự mừng rỡ như điên mà trưng ra bộ mặt bình tĩnh: “Không có việc gì, chỉ là nhất thời vừa thức dậy hồ đồ, tưởng rằng bản thân còn ở trong mộng mà thôi. Đi, còn đứng đây chỉ sợ Lưu công công đợi lâu sẽ nóng nảy.”

“Tuân mệnh!”

Chẳng lẽ là ông trời đang giúp ta? Thôi, này tất cả nếu quả thật không phải là mộng, ta đảm bảo sẽ bồi thường Lân Uyên thật tốt, thật tốt. Không có Lân Uyên, dù được ngồi trên vương vị cũng không còn ý nghĩa. Hiện tại trong lòng ta thì vương vị không còn là thứ quan  trọng nhất nữa.

Lân Uyên từ khi sinh ra đã bị bệnh nặng, xương ở hai chân mềm yếu làm cho không thể đi đứng, chỉ có thể ngồi dựa vào một chiếc ghế đặc chế để thuận lợi hành động. Nếu nhớ không lầm, trận tuyết đầu tiên trong năm nay tới rất sớm, phụ hoàng cũng vì trận tuyết này mà dẫn hoàng tử chúng ta đến Thiên Đàn cầu phúc. Lân Uyên tuy rằng đi lại không tiện nhưng vì là thái tử nên cũng phải đi theo, phụ hoàng vì lo lắng hắn thân mình không tốt nên cố ý hạ chỉ cho hắn có thể ngồi trong xe ngựa mà đi, còn lại hoàng tử trên mười tuổi đều phải kỵ mã theo sau.

Nhưng không ngờ trên đường đột nhiên xông ra một nhóm thích khách, ta ra sức cứu giá nhưng vì tuổi nhỏ sức yếu nên té xuống ngựa. Dưới tình thế khẩn cấp, Lân Uyên vì dùng lực đỡ lấy ta nên ngã nhào xuống xe ngựa, suýt mất mạng.

Lúc ấy ta chỉ cảm thấy vạn phần nguy hiểm, còn Lân Uyên tuy rằng là ân nhân cứu mạng của ta nhưng vì mỗi ngày đi theo mẫu phi nghe nàng ta giáo huấn làm ta xem nhẹ sự hi sinh đó, ngược lại còn đắc ý dào dạt, thừa lúc hắn bệnh tình nguy kịch mà thâu tóm thế lực bốn phía.

Chỉ là hôm nay hoàn toàn bất đồng khi xưa, quan trọng nhất vẫn là đảm bảo Lân Uyên dưỡng bệnh thật tốt. Vừa nghĩ vừa đi thì phút chốc đã đến thư phòng, phụ hoàng đang an toạ nơi cao nghe lục đệ trả lời.

Lục đệ luôn không học bài tốt, cả văn lẫn võ đều không giỏi cho nên mỗi lần trả bài thì người bị kiểm tra đầu tiên luôn là hắn. Xem ra ta đã đi chậm một chút, liền ngoan ngoãn theo Lưu công công từ cửa bên đi vào, lặng lẽ ngồi vào chỗ của mình đằng sau cùng.

Ta mới vừa ngồi xuống, còn chưa kịp trấn định thì đã bị ánh mắt sắc bén của phụ hoàng quét qua. Ta chợt cảm thấy rùng mình, quả nhiên là minh quân ngàn năm có một, kinh nghiệm sa trường dày dặn có khác. Phụ hoàng tạo ra sức ép thật lợi hại, nếu là ta còn là mười hai tuổi thì tất nhiên không có lá gan cùng người đối diện, nhưng ta hiện tại cũng đã làm quân vương gần mười năm nên ánh mắt ấy liền không tính cái gì. Ta bình tĩnh nhìn thẳng hắn, trong trí nhớ thì phụ hoàng ra đi quá sớm, ta còn chưa kịp bên cạnh hắn hiếu thuận nói chi tới cùng hắn giao tranh đối đầu.

Quả nhiên, ánh mắt phụ hoàng như ngày càng sáng rọi, khí phách đế vương cũng đủ làm cả thư phòng yên tĩnh một cách dị thường. Thời gian khoảng một chén trà nhỏ sau, ta buộc phải là người thu khí thế lại trước, phụ hoàng quả nhiên làm người khác không thể không phục, trầm ổn sắc bén khí thế ngay đến ta cũng xem như chưa đủ để chống lại.

Ngay đó chợt nghe Tiểu Đức Tử phía sau thở phào nhẹ nhõm một tiếng, ta không khỏi phì cười. Mặc kệ khi nào, nơi đâu, Tiểu Đức Tử đều có thể xúc động mạnh như vậy.

“Lân Giác, vì sao đến muộn?” – Phụ hoàng thản nhiên hỏi ta, giống như đợt giằng co bằng mắt khi nãy chưa hề phát sinh.

“Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần đang do dự có nên hay không xin nghỉ một chút thời gian.”

“Tại sao?”

“Hôm qua trong cung truyền ra tin tức, nói rằng hoàng huynh bệnh tình nguy kịch, có lẽ tất cả đều vì nhi thần. Nên nhi thần đang nghĩ muốn đến đó làm bạn cũng như chăm sóc hoàng huynh.”

“Chuẩn!”

“Tạ ơn phụ hoàng!” – Ta khom người, trong lòng lại có chút không được tự nhiên. Từ năm hai mươi tuổi đăng cơ, đã có hơn mười năm không cư xử với người khác cung kính như vậy, khó tránh khỏi có chút trở nên đông cứng… thói quen thật sự là đáng sợ.

Ta vội vã rời khỏi thư phòng, không để ý gì đến vẻ mặt kinh ngạc của Tiểu Đức Tử mà đi thẳng một mạch đến tẩm cung của thái tử – Tường Hoà Điện.

Vừa bước chân vào nội điện đã thấy hắn đang sốt cao, mặt không còn chút máu… Nhìn đến hắn suy yếu khổ sở bộ dáng, ta lại là một trận đau lòng không thôi. Không hiểu sao lúc này máu nóng sôi sục, đối với nha hoàn đang đứng cạnh giường mà quát: “Ngươi là nô tài mà hầu hạ như thế nào hả? Thái tử điện hạ tại sao lại phát sốt như vậy? Đã truyền thái y hay chưa? Có uống thuốc chưa?”

“Khởi bẩm điện hạ, chủ tử lâu nay thân mình không tốt, đi đứng không tiện làm cho huyết khí không thông, hôm qua lại từ xe ngựa ngã xuống làm thắt lưng bị thương, toàn thân còn có nhiều chỗ trầy da làm cho cả thân mình nóng lên. Vừa rồi thái y đã viết ra một toa thuốc, thuốc uống lẫn thoa ngoài da đều có. Thuốc đã muốn uống, nhưng còn thoa ngoài da thì… Chủ tử luôn luôn không muốn nhóm nô tỳ lại gần hầu hạ, mà Thanh Liên tỷ hiện tại không ở đây cho nên làm thế nào chủ tử cũng không chịu thoa thuốc.”

“Thanh Liên là ai?” – Ta nguy hiểm nheo lại mắt, nghe được Lân Uyên lại có thể như thế tín nhiệm một nữ nhân làm ta có chút khó chịu.

Tiểu Đức Tử đứng ở một bên vội vàng nói: “Điện hạ không biết, Thanh Liên là thị nữ thân cận của thái tử điện hạ, mấy ngày trước không may nàng đã ra cung làm một chút chuyện.”

Ta nhướn mày, nếu Tiểu Đức Tử biết rõ ràng như vậy thì đây chắc hẳn là lệnh của mẫu phi a. Còn hắn, trừ bỏ Thanh Liên thì không cho người khác đến gần?

“Hừ, các ngươi đều lui ra!”

Chờ cho đến khi mọi người đã đi ra ngoài sạch sẽ, ta nhẹ nhàng đến ngồi cạnh giường. Hắn hiện tại vẫn còn đang mê man, khuôn mặt tuấn mỹ phảng phất sự trầm tĩnh không tranh giành với đời, thật dài lông mi hơi hơi rung động khiến ta lại nhớ đến hắn đã từng dùng ánh mắt sâu thẳm lại phức tạp nhìn ta. Khi đó ta không hiểu ý tứ của hắn, mà ngược lại còn nghĩ rằng đó là ánh mắt đang mưu tính điều gì đó.

Có lẽ là do ngủ không yên nên hắn nhỏ giọng rên rỉ một chút, chậm rãi mở to mắt.

“Lân Giác?” – Hầu như không thể tin được, hắn trừng lớn con mắt nhìn ta, còn cố ương ngạnh chống tay muốn phải đứng dậy.

Ta thản nhiên đem hắn ôm vào trong lòng, nhẹ nhàng vì hắn lau đi một tầng mồ hôi mỏng trên trán: “Đừng nhúc nhích, ngươi đang nóng lên, đừng để bị cảm lạnh.”

“Lân Giác… sao ngươi lại đến đây?” – Trên khuôn mặt tái nhợt của hắn chợt hiện lên một tia đỏ ửng.

“Lân Giác” hai chữ này trong trí nhớ của ta thì hắn chưa từng một lần kêu lên, hai mươi tuổi không có, mười hai tuổi lại càng không có. Nhưng hiện tại hắn lại kêu lên thật tự nhiên, giống như đã quen thuộc gọi tên ta nhiều năm. Hắn quả thật mất rất nhiều tâm lực mới có thể che lại tình cảm đối với ta, phải chịu biết bao dày vò, lặng yên không nói chứng kiến ta từng bước lại từng bước khiến hắn rơi vào tuyệt lộ.

“Ân, ta đến xem ngươi.” – Hồi tưởng năm mình mười lăm tuổi thiếu niên, hẳn là phong lưu phóng khoáng, phiêu dật hào hoa, mọi chuyện đều rực rỡ tươi đẹp đi? Còn hắn? Có lẽ là lại ở một nơi ta không thấy, suy yếu vô lực xa xa dõi mắt theo ta, chưa bao giờ có ý tiếp cận. Trong nháy mắt, ta thực thống hận chính mình.

“Ta…”

“Lân Uyên, ta đã hướng phụ hoàng xin nghỉ vài ngày, sau này đều là ta chăm sóc ngươi, có được hay không?”

Ánh mắt hắn phút chốc trở nên vui mừng sáng rỡ, nhưng lập tức lại bất an nói: “Vì… vì cái gì?”

“Lân Uyên, ta quyết định bảo hộ ngươi!” – Trước đây đều là ngươi yên lặng bảo hộ ta, thậm chí còn không hé miệng cho ta biết một lời, làm cho ta hối hận không kịp. Lúc này đây ông trời cho ta một cơ hội, ta nhất định sẽ không làm chuyện khiến bản thân hối hận.

Nếu là yên lặng trả giá không cần hồi đáp gì cả thì quả thật xin lỗi, ta không cao thượng như vậy. Của ta thù lao phải thực đắt tiền a, cho nên Lân Uyên, ngươi nhất định trốn không thoát khỏi ta.

.

.

= = =

Là chương đầu tiên, nên cũng không có gì kịch tính cả *phù*

nhưng Xiao định giải thích một chút về chuyện xuyên không của bạn Giác

kiếp trước, bạn ấy tranh giành ngôi vị với hoàng huynh mình là Lân Uyên, nhưng trong vòng 1 đêm, không biết tại sao Lân Uyên lại tự động rút lui, nhường ngôi lại cho hắn.

lúc đó Giác vẫn không biết Uyên thầm yêu mình mười mấy năm, nên sau khi lên ngôi cứ việc hành hạ Uyên cho đã tay. Ai ngờ trong 1 lần có thích khách thì Uyên lại lấy thân đỡ cho Giác 1 kiếm mà chết =”=

Sau đó Giác làm vua thêm 10 năm nữa, để rồi trong phút chốc, bạn ấy quay lại thời xa xưa năm mình mười hai tuổi, còn Uyên mười lăm tuổi (là lúc bắt đầu câu chuyện này đây) =.=”

vì không muốn lặp lại lỗi lầm khi xưa, Giác quyết định phải chăm sóc, yêu thương Uyên cả đời cả kiếp (mà thật tình là vậy, bạn ấy đã làm được)  xD

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 51 other followers